Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 10, 2020

“HẢI TUỆ: PHÊ BÌNH HỌC GIẢ ĐÀM TÍCH VĨNH DỊCH SAI KINH LĂNG-GIÀ” CÓ THẬT SỰ CHÍNH XÁC?

Hình ảnh
  “HẢI TUỆ: PHÊ BÌNH HỌC GIẢ ĐÀM TÍCH VĨNH DỊCH SAI KINH LĂNG-GIÀ”  CÓ THẬT SỰ CHÍNH XÁC? (Thích Thanh Hoà, tức Hải Tuệ) (Hữu ý) I. DẪN KHỞI Trong bài viết “ Mây che đỉnh Lăng-già ” [1]  của Hải Tuệ, tác giả đã không ngần ngại phê phán và chỉ ra “những sai lầm” trong tập  Nhập Lăng-già kinh Phạn bản tân dịch  của học giả Đàm Tích Vĩnh, mà như chính Hải Tuệ giới thiệu học giả này là “ một nhà Phật học đương đại của tỉnh Quảng Đông, Trung Quốc ” [2] . Ở đây có thể đề cập thêm về những công trình khác của Đàm Tích Vĩnh (ĐTV), ngoài Phạn bản tân dịch của Kinh Lăng-già, ông đã thực hiện và cho xuất bản các dịch phẩm khác từ Phạn ngữ như:  Thánh Diệu Cát Tường chân thật danh kinh [3] ,  Bảo tánh luận Phạn bản tân dịch [4] , và một số dịch phẩm về triết học Trung quán từ Tạng ngữ, cũng như rất nhiều bài nghiên cứu Phật học khác được phổ biến rộng rãi, với sự đối chiếu với các dịch phẩm tiếng Nhật, tiếng Tạng rất công phu [5] . Trong công tác phiên dịch c...

VẠCH TRẦN ÂM MƯU PHÁ HOẠI PHẬT GIÁO CỦA HẢI TUỆ VÀ BÁO GIÁC NGỘ

Hình ảnh
  VẠCH TRẦN ÂM MƯU PHÁ HOẠI PHẬT GIÁO CỦA HẢI TUỆ VÀ BÁO GIÁC NGỘ (Thắng Pháp) (Thích Tâm Hải , báo Giác Ngộ) (Thích Thanh Hoà tức Hải Tuệ, kẻ phá Phật giáo) I. HẢI TUỆ: KẺ SUY TƯ THIẾU MÁU Cách đây gần ½ thế kỷ, vào khoảng thập niên 70, Giáo sư Phạm Công Thiện (PCT) đặt bút phê bình một gã ngoại đạo “hãy còn kém cỏi” nhưng lưu manh kiêu ngạo, “chuyên gia viết bậy” về Phật giáo [1] . Gần 50 năm sau, người ta bắt gặp bóng ma của kẻ ngu ngạo kia phảng phất trong giọng điệu của Hải Tuệ: một kẻ sống với ảo tưởng “duy ngã độc tôn”, tự cho mình có thể lấy nước đông hải trút vào dấu chân thỏ đế. Nhưng than ôi! Tham vọng chưa thành, tiếng hải triều chưa kịp vút, thì phải offline giữa đường, thay tên đổi nick, trốn vào bóng đêm vô tận, để rồi phải “mộng du du mộng” giữa ban ngày. GS PCT tặng cho gã kia cái phong hiệu “ suy tư thiếu máu ”, nên từ lâu Cụ chẳng muốn nhắc đến tên của kẻ ấy: “ muốn quên đi tên anh như quên đi một thói xấu trong chính đời mình ” [2] . Tôi thì chẳng có được cái ph...